Đây thôn Vĩ Dạ được viết trong sự xúc động của Hàn Mặc Tử khi nhận được tấm bưu thiếp của Hoàng Cúc. Bài văn Cảm nhận bài thơ Đây thôn Vĩ Dạ sẽ giúp các em cảm nhận được tình yêu tha thiết của nhà thơ với thiên nhiên và con người xứ Huế, cùng với đó là nỗi âu lo, phấp phỏng của nhà thơ Contextual translation of "luôn ở bên cạnh em" into English. Human translations with examples: always, just next door, staying together, know that i'm here. Edit + Beta: meomeoemlameo. Lần thứ hai ghi hình là ba ngày sau. Trong thời gian 3 ngày này, đám trainee chủ yếu là làm quen với môi trường, làm quen với nhau, học một ít bài chuyên ngành về thanh nhạc vũ đạo, quay một tí phỏng vấn cá nhân, demo, để về sau cắt nối biên tập cho vào chương trình. Anh luôn ở bên em book. Read reviews from world’s largest community for readers. Trình Viên Viên, 23 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, được người quen giới t Anh luôn ở bên em. Bạn chấm truyện được mấy điểm! Tác giả: Cố Tây Tước. Thể loại: Ngôn tình, Sủng, Happy ending. Nguồn: Kites.vn. Trạng thái: Full. "Trái tim anh có một lỗ hổng, lấy nghìn năm đợi em để lấp đầy." Thế giới này như một hệ thống hình ảnh không ngừng 3zQihg. Thể loại Hiện đại, nhẹ nhàng, sủng, HENgười dịch 无名♫ VDĐộ dài 25 chương + 2 NTNguồn Douban"Trái tim anh có một lỗ hổng, lấy nghìn năm đợi em để lấp đầy."Thế giới này như một hệ thống hình ảnh không ngừng thay đổi, mà anh đứng ở bên ngoài, không biết mình đang ở đâu, vào ngày nào tháng nào. Anh chỉ biết, có một người đời này anh nhất định phải Bắc Thần trong mắt mọi người quả thực rất xứng với cái danh quân tử khiêm tốn, ấm áp như ngọc. Dù là gia thế hay con người đều có thể gọi là hoàn hảo. Chỉ có mình anh biết rằng, linh hồn anh không hề hoàn cảnh trong mơ rời rạc mà kéo dài đó làm anh biết, giấc mơ là những ký ức kiếp trước của anh, ký ức anh không muốn quên đi. Trong mơ có cô mà anh đã khắc sâu trong tâm trí, vào tận xương tới khi Trình Viên Viên xuất hiện, chỉ cần liếc nhìn một cái, trái tim anh đã dậy bằng lòng, trong những năm còn sống, đánh cược tính mạng, nhận hết tai họa thay lấy sự dịu dàng dệt nên một tấm lưới vô hình, lẳng lặng phủ lấy cuộc sống của cô."Anh chưa từng hôn ai khác.""Cũng chưa từng nghĩ đến ai khác.""Chỉ có em, là anh muốn ở bên trọn đời."Dù là kiếp trước, hay là kiếp này, anh đều muốn luôn luôn ở bên em. MINTừng ngày qua anh đã đi rất xaĐể lại mình em trong đêm buồn tênh chỉ em với emTại vì sao anh ở nơi chốn nào?Mà tim em luôn mơ về anh như những phút ban đầuAnh có thấy những lúc em đau huhu- oh oh Anh có thấy những lúc em buồnMơ về anh từng giờ mong chờ anh thẫn thờChỉ muốn hét lên rằng em nhớ anh Talk to me!Trong tim vẫn mơ về anh, bao đêm thầm mơ về anhBên ai người có chợt biết về bao buồn vui mà em đã quaI wanna wana get your loveNever want you to let goCuz I belive we belong togetherVà nếu như anh buồn em sẽ luôn bên anh heyVà nếu như anh cần em sẽ là đôi cánh YesGiữa nơi khung trời, giúp anh bay xaDù bao giông tố mãi luôn vượt qua HaTháng năm trôi hoài anh đừng đi bên aiVì chính anh là người sẽ chở che em mãiDẫu đến bao giờ, Eyyy giẫu đến bao lâu EyyyThì ở đằng sau anh vẫn luôn là bóng dáng ai đó mãi trông về anhYeah.. luôn bên anh... luôn bên anh... Hit me baby one more time... luôn bên anh.. luôn bên anh...Và nếu...một ngày nào đó anh chợt bước điThật lòng chẳng biết em sẽ nghĩ gìAnh mang đi bao nhiêu lời caMelody trong em cũng rời xa... mất rồiVà nếu... ngày ấy em chẳng có anhCuộc đời này sẽ chẳng còn mầu xanhVì em đã chót yêu anh My baby Boy Talk That cần đôi giầy cao gót em vẫn là cô gái "on top"Và chẳng cần son môi hay thêm phấn em vẫn khiến nốt nhạc anh thăng hoaNhững tinh tú muốn ngủ vùi và xoay vần anh muốn nói với em một điều là" I can be your lover- I can be your Dreamer"MINVà nếu như anh buồn em sẽ luôn bên anh heyVà nếu như anh cần em sẽ là đôi cánh YesGiữa nơi khung trời, giúp anh bay xaDù bao giông tố mãi luôn vượt qua HaTháng năm trôi hoài anh đừng đi bên aiVì chính anh là người sẽ chở che em mãiDẫu đến bao giờ, Eyyy giẫu đến bao lâu EyyyThì ở đằng sau anh vẫn luôn là bóng dáng ai đó mãi trông về môi nào ngọt ngào như CherryNhư rượu vang hảo hạng trên lyKhác biệt với những cô gái anh biết, em là một giai điệu anh cần viếtBao nhiêu lâu em biết câu yêu đầu, những bức tranh anh vẽ đã theo mầu2h30 phút sáng, giật mình bàng hoàng lại nhớ đến emEm xóa đi hết đêm đen. Em khiến bài hát có tênEm khiến gã mộng mơ nào lại thao thức trong bao nhiêu đêmPhím nào lại rơi bên thềm, mong giọt mưa ru em vào giấc ngủ êmKẻ yêu đơn phương là anhTình yêu của anh vượt qua cả thuyết tương đối của Anh-xtanhI'll make you Smile- make you fly- make you high girlI'll make you Smile- make you fly- make you high girlI'm gonna treat you right Hah- treat you rightNa na na na na na na... huh...Here we go!Và nếu như anh buồn em sẽ luôn bên anh heyVà nếu như anh cần em sẽ là đôi cánh YesGiữa nơi khung trời, giúp anh bay xaDù bao giông tố mãi luôn vượt qua HaTháng năm trôi hoài anh đừng đi bên aiVì chính anh là người sẽ chở che em mãiDẫu đến bao giờ, Eyyy giẫu đến bao lâu EyyyThì ở đằng sau anh vẫn luôn là bóng dáng ai đó mãi trông về anhYeah.. luôn bên anh... luôn bên anh... Hit me baby one more time... luôn bên anh.. luôn bên anh...How to Format LyricsType out all lyrics, even repeating song parts like the chorusLyrics should be broken down into individual linesUse section headers above different song parts like [Verse], [Chorus], italics lyric and bold lyric to distinguish between different vocalists in the same song partIf you don’t understand a lyric, use [?]To learn more, check out our transcription guide or visit our transcribers forum Thông tin bài hátTên bài hát Rằng Em Mãi Ở Bên Ca sĩ Bích Phương Sáng tác Phạm Thanh Hà Album Gửi Anh Xa Nhớ Mini Concert 2016 Ngày ra mắt 03/11/2015 Thể loại Việt Nam, Nhạc TrẻNgày gặp anh ngỡ như quen đã lâu Phải lòng nhau ngay từ giây phút đầu Bầu trời cao với ngàn muôn ánh sao Vì sao long lanh có phải anh ? Khi bên anh em nghe thấy tiếng trái tim cất lời Thấy ánh nắng ấm áp chiếu sáng dù mưa vẫn rơi Đêm bao đêm bao đêm em đã mơ thấy người Mắt cười nói lời yêu, cầm tay em đi… [ĐK] Anh đưa em đến nơi, xa xôi tận cuối trời Nơi mây theo gió bay tháng ngày đâu hay Trong đêm tối tăm, tay anh vẫn nắm chặt em. Gian nan vẫn chờ, nên anh đừng hững hờ Bên em những giờ đã là mộng mơ Dẫu có khó khăn, nhưng anh hãy nhớ rằng Em… rằng em… mãi ở bên. Văn ánTrong ba mươi năm cuộc đời của Lệ thất bại nhất chính là khi còn trẻ bị một cô gái nhỏ 19 tuổi lừa tình, còn lừa mất luôn cả thân. Năm 2017, hai người gặp lại. Nghênh Thần vẫn thông minh, xinh đẹp như xưa, vẫn nhiệt tình như cũ “Đội trưởng, anh ăn bánh kem không?” “Đội trưởng, anh có bạn gái chưa?” “Đội trưởng, số điện thoại của em vẫn không đổi nha.” Lệ Khôn thông thể nhịn được nữa, đem cô đẩy đến trên tường.“Trưởng thành rồi, có năng lực rồi đúng không, hnh?” *Những năm xa cách kia, Lệ Khôn điên cuồng làm nhiệm vụ. Vào sinh ra tử, không biết đâu là họa, đâu là phúc. Các chiến sĩ nhỏ hỏi “Lệ ca, điều anh muốn làm nhất là gì?” Lệ Khôn cười, không đáp Là muốn trở lại bên cạnh cô ấy đến phát điên lên được.***Lần đầu tiên Nghênh Thần gặp Lệ Khôn là vào năm cô 18 tuổi. Một lần gặp gỡ, cả đời dây Nghênh Thần năm đó vừa gặp đã yêu Lệ Khôn. Cô gái nhỏ dùng đủ mọi cách để theo đuổi anh, không sợ mất mặt, không sợ bị chê cười, trèo tường các thứ cũng đủ cả. Khi Nghênh Thần 19 tuổi họ ở bên nhau. Đối với cô, Lệ Khôn là tình đầu, là người duy nhất khiến cô rung động, khiến cô đuổi theo bằng tất cả nhiệt Lệ Khôn từ hơn hai mươi tuổi gặp Nghênh Thần đó, anh đã biết cả đời này chỉ trung thành với mình người họ đều đang ở độ tuổi đẹp nhất đời người, đơn thuần, nhiệt tình, yêu hết mình. Vốn tưởng sẽ cùng nhau nắm tay mãi mãi, ai ngờ lại vướng vào vòng xoáy ân oán. Bởi vì sự ích kỷ của người lớn mà phải chia đó mẹ của Lệ Khôn bị bệnh, phải lọc máu hai năm, khó khăn lắm mới tìm được thận tương thích để thay. Đúng lúc bà nội Nghênh Thần cũng bị bệnh tương tự. Bác cả nhà họ Nghênh lợi dụng Nghênh Thần đơn thuần để hỏi thăm thông tin địa chỉ quả thận được ghép. Sau đó dùng quyền lực ép xuống, thay đổi người được ghép thận. Mặc dù cha Lệ Khôn cũng là đại tá trong quân đội, chức cao vọng trọng nhưng vẫn không thể đấu lại với nhà họ Nghênh. Mẹ của Lệ Khôn vì không được thay thận nên đã ra đi mãi mãi, cha Lệ đau khổ đến đổ bệnh nặng. Còn bà của Nghênh Thần tuy được thay thận, nhưng vì không tương thích nên sau đó cũng sự việc đó Nghênh Thần không chịu được cách làm của bác cả nên nổi lên xung đột với người nhà. Trong lúc giận giữ, bác cả Nghênh đã lấy tương lai của Lệ Khôn ra đe dọa, ép Nghênh Thần phải sang Úc du Thần không muốn làm liên lụy đến tương lai của Lệ Khôn, chỉ còn cách nghe theo lời bác, cam chịu số phận, cứ thế rời đi, để lại giữa hai người họ là vô vàn những khúc mắcCô không biết là Lệ Mẫn Vân, cô ruột của Lệ Khôn đã gắn cho cô cái mác tiểu nhân xấu xa. Bà ta nói với anh rằng cô lợi dụng anh, hại chết mẹ anh, hại gia đình anh tan cửa nát nhà. Lệ Khôn muốn đi tìm Nghênh Thần nhưng chỉ nhận được tin cô đã đi du học. Hai người họ cứ thế mà chia xa bảy sự kiện đó Lệ Khôn xin chuyển công tác đến đội đặc cảnh, là đội quân tinh nhuệ cũng là phân đội phải đối mặt với những nhiệm vụ nguy hiểm nhất, nay đây mai đó không biết sống chết lúc nào. Còn Nghênh Thần, sau khi đi du học về cô vào làm một công ty khoáng sản ở Hàng Châu từ đó cũng ít trở về nhà. Trong bảy năm này, Nghênh Thần từ một thiếu nữ ngây ngô mới bước chân ra ngoài xã hội trở thành một một người phụ nữ thành thục, chính chắn, là tinh anh xã hội. Sự trưởng thành của cô phải kể đến công lao của Đường Kỳ Sâm. Đối với Nghênh Thần, Đường Kỳ Sâm vừa là cấp trên, vừa là thầy, vừa là bạn của cô. Khác với Lệ Khôn cao lớn, dũng mãnh, Đường Kỳ Sâm lại là kiểu công tử thế gia, ngọc thụ lâm phong. Anh là người đã dìu dắt cô rất nhiều trong công việc. Nghênh Thần biết được tình cảm của anh dành cho mình nên đã dứt khoát từ chối, bởi vì trong thâm tâm cô vẫn luôn tin tưởng, sẽ có ngày cô và Lệ Khôn hòa hợp.“Nghênh Thần, anh thích em.” “Nhưng em có người mình thích rồi.” “Em vẫn định một mực chờ anh ta?” “Nói ra sợ anh cười, nhưng em vẫn luôn có cảm giác, em và anh ấy tương lai có thể ở bên nhau.” “Chỉ vì sự linh cảm vô căn cứ này mà em định chậm trễ bản thân bao lâu nữa chứ?”“Không biết. Dù gì em vẫn còn trẻ.” “Nếu lớn tuổi rồi? Sẽ không ai thèm lấy em đâu.” “Vậy em sẽ về ăn vạ ba, mẹ, biết đâu còn được thừa kế tài sản hahaha.” Khi ấy, có một câu, Đường Kỳ Sâm vẫn giữ mãi trong lòng không nói ra “Sẽ không xảy ra trường hợp đó đâu. Nếu em già, em xấu... vẫn còn anh muốn cưới em.”Còn Lệ Khôn, bảy năm không gặp anh cứ nghĩ có lẽ sau này anh cứ sống như vậy thôi, không có Nghênh Thần cũng không sao. Thế nhưng khi gặp lại, nhìn thấy Nghênh Thần đang gặp nguy hiểm, anh chỉ hận không thể dùng mạng mình thay thế cho cô. Bài viết được post full và sớm nhất tại LustAvelandLệ Khôn là quân nhân, ở anh có đầy đủ những đức tính tốt đẹp mà một người quân nhân nên có, nghiêm khắc, cẩn trọng, quyết đoán. Anh yêu Nghênh Thần, đến mức chấp nhận buông bỏ tất cả, từ nay về sau cuộc sống của anh chỉ xoay quanh cô, mọi việc đều lấy cô làm trọng. Lệ Khôn là chàng trai xứng đáng có được những điều tốt mắt anh lưu luyến yêu chiều, dùng giọng nói dịu dàng nhất, trầm ấm nhất hứa “Ở lại bên anh đi, tháng ngày sau này, hai chúng ta cùng nhau trải qua.”Có một điều mình hơi không thích ở nữ chính đó là hai lần chia tay đều là cô nói và lý do là cô không muốn ảnh hưởng tới tương lai của Lệ Khôn. Cô dùng danh nghĩa tình yêu để làm tổn thương người khác. Thế nhưng lại không hiểu rằng, Lệ Khôn không quan tâm đến cái này. Một chàng quân nhân bao lần vào sống ra chết ở chiến trường, đến cái chết cũng không sợ thì mấy chức vị này có là gì. Sau cùng thì hai người vốn là của nhau, đi bao xa rồi cũng quay lại bên nhau mà thôi.“Mặt trời lên cao, ánh nắng chính thịnh, cả quảng trường Thiên An môn rực rỡ, huy hoàng và trang nghiêm - Một Trường An ngàn đời thịnh thế. Bên này một vài cô gái trẻ trầm trồ tán thưởng “Đàn ông là phải như thế!” Ba mươi tuổi cát bụi công danh, Tám ngàn dặm dầm sương dãi nguyệt. Lòng Nghênh Thần tràn đầy tự hào. Trên con đường Trường An nhuốm màu lịch sử, anh như thu trọn ánh dương và hào quang, là người đàn ông ưu tú nhất, xuất sắc nhất. Đúng! Chính là anh! Người đàn ông của cô. Lệ Khôn của Nghênh Thần.”“Hãy ở lại bên anh” là một câu chuyện khá hay, có sâu sắc cảm động, có hài hước dí dỏm. Quãng đường nam nữ chính đến với nhau gặp không ít những sóng gió, trắc trở, mặc dù bảy năm xa cách, không có bất kỳ liên hệ gì nhưng tình cảm vẫn luôn bền chặt. Chỉ vậy thôi cũng đủ biết tình cảm họ dành cho đối phương sâu sắc đến thế nào. Truyện có 67 chương, 4 chương ngoại truyện là viết cho Đường Kỳ Sâm, anh cũng là nhân vật để lại ấn tượng khá sâu đậm. Truyện có một vài mâu thuẫn, nhưng ít cao trào. Văn phong của tác giả mạch lạc, rõ ràng. Đọc giải trí khá thoải mái, thích hợp với những bạn đọc dễ “ Trích từ truyện.*Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạCre Google/Huaban Có thể nói “Hóa ra anh vẫn ở đây” của Tân Di Ổ là cuốn sách đưa tôi đến với ngôn tình thực sự. Ở tuổi tôi khi lần đầu tiên đọc cuốn sách ấy, tôi không hẳn hiểu được tất cả những ý nghĩa ẩn chứa trong câu chuyện, cũng chưa đủ trải nghiệm để cảm nhận được những tình cảm, những day dứt, bất lực của các nhân vật mà Tân Di Ổ muốn thể hiện. Nhưng có rất nhiều điều tác giả nhắc đến trong cuốn sách này đã trở thành những câu nói yêu thích của tôi trong cuộc sống thường ngày, cũng có những cách suy nghĩ gần như trở thành quan điểm sống của tôi. Một trong số đó không thể không nhắc đến câu nói của Mạc Úc Hoa với Tô Vận Cẩm trong đoạn truyện riêng về cô, cô nói “Cậu ấy đâu có sai, chỉ là cậu ấy không yêu tớ“. Nói về Mạc Úc Hoa, cô không hẳn là một con người nổi bật. Xuất thân từ nông thôn, cô có thân hình hơi mập, dung mạo tầm tầm, lúc thường chẳng mấy nói cười, học thuộc và giải bài trở thành một thứ bản năng của cô như việc hít thở hằng ngày. Có thể thấy ở cô một sự nỗ lực đặc trưng của những người lớn lên trong hoàn cảnh khó khăn, cố gắng, “đâm đầu đổ đuôi” vào học hành chờ đến ngày có cơ hội đổi đời, thoát khỏi cảnh bần hàn. Khách quan mà nói, chân dung Mạc Úc Hoa không hề nổi bật. Nếu như nữ chính Tô Vận Cẩm ban đầu đã từng bị nam chính Trình Tranh gọi là “cô nàng quê kệch“, rồi thì “vứt ra đường dùng kính lúp soi cũng chẳng thấy đâu” thì có lẽ Mạc Úc Hoa lại là người dù cô ấy có đứng ngay trước mặt bạn, bạn cũng chẳng thể nhìn thấy. Cô không có đôi mắt sáng trong có thể thiêu đốt người đối diện như Vận Cẩm, không có sức sống tươi mới của tuổi trẻ như Lục Lộ, cũng không có sự quyến rũ, mê hoặc như Cố Chỉ An. Cô chỉ là một cô gái bình thường như bao người con gái khác, cô cũng chỉ như mỗi người chúng ta… Và cũng như bao người con gái khác, những năm tháng thanh xuân của mình Mạc Úc Hoa ôm ấp trong lòng một hình bóng bí mật. Thực ra xuyên suốt câu chuyện, tôi cảm thấy đặc điểm nổi bật nhất của cô không phải là sự lý trí, lạnh lùng như tác giả đã nói, mà đó là sự thủy chung, nhất quán trong tình cảm. Một người như cô, người ngoài ngỡ rằng cô suốt ngày chỉ biết cắm đầu vào sách vở không quan tâm đến thế giới xung quanh, một khi đã dành tình cảm cho một người nào đó, thì đó chắc chắn sẽ là một tình cảm chân thành, độc nhất. Cô yêu thương người ấy từ những ngày trẻ trung thơ dại với những rung động đầu tiên cho đến rất nhiều năm sau, dù cho anh không cho cô một lời hứa hẹn, một lời khẳng định, cô vẫn nguyện ý ở bên anh, chăm sóc anh. Tình cảm của Mạc Úc Hoa mang một nét gì đó thơ ngây, đơn thuần, mộc mạc. Cô nói, cô chăm sóc anh chỉ vì trái tim mình, không phải thi ân gì cả, cô không đòi hỏi anh đáp trả, cũng không hi vọng anh đưa ra một cái giá trao đổi… Người con gái khi nói ra những điều đó có vẻ thản nhiên lại lạnh lùng, nhưng nỗi đau trong lòng cô khi ấy ai có thể chia sẻ?? Tại sao Mạc Úc Hoa lại yêu Chu Tử Dực?? Tôi tin rằng mỗi tình yêu đều có lý do riêng của nó, và không tồn tại cái thứ lý lẽ “Tôi yêu em không hiểu vì sao“, bởi tình cảm không có cơ sở cũng giống như một ngôi nhà không có nền móng, sẽ không thể nào lâu bền được. Có lẽ Mạc Úc Hoa cũng cho là vậy, bởi, lý do cô yêu người con trai đó rất rõ ràng. Điều đầu tiên khiến cô bị thu hút ở Chu Tử Dực đó là vẻ đẹp hoàn hảo, sự hào nhoáng, cuốn hút toát ra từ anh. Vẻ đẹp ấy không chỉ là vẻ bề ngoài. Đó là vẻ đẹp của một thế giới hoàn toàn xa lạ với Mạc Úc Hoa, một thế giới hoàn toàn trái ngược với thế giới của cô trước giờ, nơi vốn luôn chỉ có bùn đất và sự lam lũ, vất vả. Trong chiều mưa hôm đó, người con trai một thân đồ trắng sạch sẽ như tuyết đã mở ra một chân trời trước mắt Mạc Úc Hoa, cho cô biết rằng, thì ra trên thế giới này thực sự tồn tại những thứ đẹp đẽ như vậy, những thứ khác biệt hoàn toàn với ruộng đồng bấy lâu. Ấn tượng đầu tiên của cô về Chu Tử Dực là vậy, nó dường như cuốn cô vào đó, không cách nào dứt ra nổi. Nhưng tôi cho rằng hình bóng của người con trai đó thực sự đi vào trái tim cô là khi cô thấy bóng hình cô độc của anh khi tự mình đập phá chiếc xe hào nhoáng mà bố anh lái đến trường để gặp hiệu trưởng. Nơi mềm yếu nhất của người phụ nữ bị chạm vào, để rồi hình bóng của anh cứ như vậy in sâu vào trong lòng cô. Đến Tô Vận Cẩm, người con gái có vẻ ngoài tưởng chừng lãnh đạm, chưa từng nói ra một lời nguyền rủa cũng phải rủa trách Chu Tử Dực là đồ khốn sau tất cả, chỉ có Mạc Úc Hoa là có thể cảm thông cho anh. Có lẽ người duy nhất nhìn thấu được nỗi đau của anh, sẵn sàng làm tất cả vì anh cũng chỉ có Mạc Úc Hoa. Đáng tiếc, đến cuối cùng Chu Tử Dực vẫn bỏ lỡ cô… Tân Di Ổ có lẽ không quá “mẹ kế” với Mạc Úc Hoa, mặc dù bà đã xoay vần cô trong một vòng tròn tình cảm đau đớn, vô vọng, lạt lẽo đến thế nào. Lần đầu tiên lấy hết dũng khí tỏ tình với chàng trai mình thầm mến suốt ba năm trời, cậu ta chạy trối chết như mãnh thú gặp hồng thủy. Bỏ qua cơ hội thực tập quý giá để đến bệnh viện chăm sóc cậu, đổi lấy hai tháng trời quấn quýt như thể thế giới chỉ có hai người, rồi khi cậu khỏe lại không một lời tạm biệt rời đi để lại cô với căn phòng bệnh lạnh lẽo và chiếc phong bì nặng trịch. Suốt quãng thời gian cậu ly hôn, cô ở bên cậu, trao cho cậu hơi ấm, chỉ mong cậu có thể trao cho cô ba từ đơn giản mà ý nghĩa, nhưng tất cả những gì cậu cho cô chỉ là lời đề nghị “Hay là cậu về một nhà với tớ đi“. Sau đó cậu quay trở về với người vợ cũ của mình, hẹn cô ở một quán ăn lãng mạn, tại nơi đó nói cho cô biết cậu vẫn yêu người vợ của mình, cô chỉ có thể chúc cậu hạnh phúc. Thực ra tình yêu của Mạc Úc Hoa trước giờ vẫn chỉ có vậy, tất cả những gì cô làm không phải vì hạnh phúc của Chu Tử Dực thì cũng chẳng phải vì điều gì khác. Suốt bao năm ở bên cậu, đó là điều duy nhất mà cô hướng tới. May mắn thay, tôi phải nói là vậy, cuối cùng Mạc Úc Hoa cũng không bỏ qua cơ hội ra nước ngoài của mình. Cô đã có thể buông bỏ tình cảm của mình với Chu Tử Dực hay chưa, tôi không thể khẳng định, nhưng với tính cách của cô ấy, tôi nghĩ phần nhiều có lẽ là chưa. Nhưng ít nhất cô ấy đã không còn để cuộc sống của mình lỡ làng vì người con trai đó nữa. Và cuối cùng tác giả Tân Di Ổ cũng không làm tôi thất vọng vì một câu nói của Chu Tử Dực “Ở Dublin có tuyết rơi không nhỉ?” Liệu Chu Tử Dực có yêu Mạc Úc Hoa không, điều này tôi cũng không rõ. Nhưng sự ỷ lại của anh ta vào Mạc Úc Hoa là rõ ràng, và có lẽ anh ta, cũng như chúng ta, hiểu rằng trên đời này cô là người yêu thương anh hơn bất cứ ai, và còn hơn nhiều lần so với người vợ xinh đẹp của anh. Khoảnh khắc anh tựa vào lan can hỏi câu hỏi đó, phải chăng anh ta cũng đã nhận ra người con gái đó rốt cuộc cũng đã rời xa anh rồi, cô đã quyết định sống vì bản thân mình, chứ không phải chỉ vì mỗi mình anh nữa?? Đến lúc này tôi chợt nhận ra, vì câu hỏi đó, những gì Mạc Úc Hoa làm vì Chu Tử Dực cũng là xứng đáng. Một chàng trai vốn tưởng quá đỗi xa vời với cô, một người dường như thuộc về một thế giới hoàn toàn trái ngược, người ấy, giờ đây anh ta đã dành một góc đặc biệt trong trái tim để lưu giữ những ký ức, những kỷ niệm về cô, một nơi sâu thẳm dành riêng cho cô, nơi mà những người khác không có cách nào chạm đến nổi. Có lẽ đây là cái kết hoàn mỹ nhất cho Mạc Úc Hoa- được trân trọng trong lòng người đàn ông cô thương yêu nhất, có cơ hội phát triển sự nghiệp, bắt đầu một cuộc sống mới cho chính bản thân mình. Tôi vốn cũng không nghĩ mình sẽ hài lòng với cái kết nếu như Mạc Úc Hoa ở bên Chu Tử Dực, bởi trong mối quan hệ của hai người, ngay từ đầu cô đã là người phải bỏ ra quá nhiều, hi sinh quá nhiều. Người phụ nữ được tạo ra là để được trân trọng, được nâng niu. Dù cho đó là một cô gái mềm mại, yếu đuối, hay là một người tưởng chừng như lạnh lùng, mạnh mẽ- như Mạc Úc Hoa, đi nữa. Sống vì chính mình, đi trên con đường mới có lẽ đến một lúc nào đó cô sẽ tìm được người đàn ông ấy, người sẵn sàng đứng ra bao bọc, che chở cho cô, khiến cô tìm được cảm giác an toàn, dựa dẫm mà một người phụ nữ vốn nên có. Người sẽ luôn đứng ở phía sau cô, để mỗi lần cô quay nhìn lại sẽ không còn chỉ thấy cái bóng của chính mình. Tôi tin tưởng rằng, người đó, chắc chắn sẽ xuất hiện. Đúng vậy, Chu Tử Dực không hề có lỗi với Mạc Úc Hoa, chỉ là anh không yêu cô… Nhưng anh ta lại có lỗi với chính bản thân mình, khi bỏ lỡ một người phụ nữ như thế trong cuộc đời… Người phụ nữ yêu anh hơn bất cứ ai…

anh luôn ở bên em review